Happy birthday to………………….. me (\^0^/)

hức hức. Ngày này năm ngoái sư phụ còn tổ chức sinh nhật cho ta, năm nay hêm dám làm phiền đến sư phụ thân yêu đành tự kỷ tổ chức vậy TT^TT

khụ khụ, chào các hảo huynh đệ tỷ muội, bằng hữu thân thiết gần xa. Hum nay …. khụ khụ……. là ngày mờ 17 năm trước tại hạ được nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Cũng 17 tuổi r, già r *chấm chấm nước mắt* nên tổ chức cái sinh nhật cuối cùng của đời học sinh vậy. (thì giờ này năm sau đang sốt vó chuẩn bị thi đại học r, tâm trí đâu mà làm cái trò này nữa).

hị hị để quý vị nghe lảm nhảm mãi. Bây giờ ta vào tiệc đi a~~~~~

đầu tiên là …….. vâng, sinh nhật thì phải có bánh kem ạ. cho phép ta được thổi nến ^0^

Mở đầu cho bữa tiệc ta ăn chút điểm tâm naz

có ai thấy món nì quen không =)) cái món của bé Mon đó =]]

 

Món chính món chính

Cuối cùng là tráng miệng & đồ uống nờ

 Ya ya, thỉnh chư vị vừa ăn vừa xem các bé chibi biểu diễn nhảy múa hát ca ..v..v… cho đỡ buốn . *Bộp bộp* các bé đâu, lên sàn =))

naz, phải có cả mỹ nam mỹ nữ nữa chứ ha ~^^~

*cúi đầu* cảm tạ các vị đã bỏ chút thời gian quý báu đến với tại hạ vào ngày sinh nhật này. Bravo!!!!!!!!!!!!!!

Gửi đến những người tôi yêu thương :X

Bạn hãy xem xong rồi  forward đi cho những người bạn của bạn, bạn sẽ hạnh phúc cả mấy kiếp  người! 
 
 Đừng bao giờ từ bỏ  những người bạn bạn đã yêu thương! 
Hãy gửi câu chuyện  này tới mỗi người bạn bạn đã từng tiếp xúc  trong cuộc đời này, trong 96 tiếng đồng hồ bạn  nhất định phải gửi đi nhé! 
 
Ở Nhật xảy ra một câu chuyện có thực  100% như thế này: Có một người vì muốn  sửa lại nhà nên dỡ tường ra; tường nhà kiểu kiến trúc  Nhật thường đế một tấm gỗ ở giữa, hai bên  trát xi măng, nhưng thực chất bên trong để  rỗng. 
   
 Khi anh ta dỡ  tường ra, phát hiện có một
chú thạch  sùng đang ngủ ở trong đó, đuôi nó bị đóng vào vào tường bởi
một  chiếc đinh được đóng từ ngoài vào trong. Anh  này thấy tình  cảnh
đó vừa thấy thương thạch sùng vừa thấy tò  mò, anh ta chăm chú quan sát chiếc  đinh, trời ạ! đây là chiếc đinh được đóng khi xây nhà 10 năm
trước. 
  
 Rút cục là có chuyện gì thế  này nhỉ? Chú  thạch sùng này  đã mặc kẹt trên tường mà vẫn sống  được trọn 10 năm! Sống được 10 năm trong bức tường tối, thật không đơn giản chút nào. Có gì đó bất thường  thì phải? Anh ta tiếp tục tục nghĩ ngợi, đuôi nó bị  đóng chặt, không thể xê dịch  được, thế nó đã sống được nhờ vào  điều gì mười năm qua? Anh ta quyết định chưa  sửa công trình  của mình vội, muốn quan sát xem chú thạch  sùng này  đã ăn gì? Anh  muốn nghiên cứ tìm hiểu xem sao. 
  
Một lát sau, không biết  từ đầu bò ra một chú thạch sùng khác, miệng
nó ngoặm  miếng thức ăn… ồ! Anh ta lặng người đi. Thế này là sao nhỉ?
 Vì một bạn thạch sùng bị đinh đóng  vào đuôi  không thể đi lại được,
một bạn thạch sùng khác đã kiếm tìm thức ăn  mớm cho bạn trong suốt mười năm qua. Tôi nghe  xong thấy xúc động vô cùng và thực sự cũng không nghĩ thêm về mối quan hệ của chúng nữa. 
   
Các bạn ạ, cùng với  sự phổ cập của máy tính trong xã hội con  người, tốc
độ những thông tin mà chúng ta có được từ người thân, bạn hữu, đồng
nghiệp, …  ngày một nhanh hơn, nhưng khoảng cách giữa con người với con người chúng ta với nhau phải chăng cũng ngày một gần nhau hơn ? … Cho nên đừng bao giờ từ bỏ những người mà chúng ta yêu thương nhé! 
   
 Hãy gửi câu chuyện  này tới mỗi người bạn bạn đã từng tiếp xúc  trong cuộc đời này, nhất định phải gửi trong  vòng 96 tiếng đồng hồ đấy nhé! 
Cách làm này khởi nguồn từ nước Anh, nó đã từng làm cho trái đất  này đảo lộn cả chục lần, bây giờ vận may đang đến với bạn, nếu như bạn làm theo đúng yêu cầu, trong bốn ngày bạn sẽ gặp may mắn, không phải là chuyện đùa đâu  nhé, bạn nhất định sẽ gặp may mắn đấy, bạn  không cần phải gửi tiền, bởi vì vận mệnh là vô giá! 
Bạn đừng giữ lại  thông tin này,  nhất định phải gửi đi trong vòng 96 tiếng đồng  hồ. 
  Bạn hãy copy thành 20 bức  và gửi đi, hãy  chú ý xem  trong vòng 4 ngày sẽ có chuyện  gì xảy ra với bạn? 
Bức thư này là do Anthony viết và do Vinilon gửi đi. Vì bức thư này
cần  được copy lưu chuyển khắp hành tinh cho nên bạn nhất định phải
copy gửi cho bạn bè mình, ít hôm sau sẽ xảy ra  chuyện làm bạn vô cùng kinh ngạc  đó, có thể bạn  không tin, nhưng đây  là chuyện có  thật
100%.   
Hãy chú ý sự thực dưới đây!!!  
 Một
người Philippin sau  khi nhận được bức thư như thế này, anh ta
 đã không gửi  nó đi, anh bị mất đi người vợ của mình, sau đó anh
 đã làm theo,
 và trước khi vợ chết anh ta kiếm được 7.775  vạn bảng Anh. 
Năm
1987, Kostan. Ousi sau khi nhận được bức thư này, anh nhờ thư ký  copy
ra 20 bản và gửi đi, vài hôm sau anh  này trúng xổ  số 2.000.000 bảng
Anh. 
Một người trẻ tuổi nước Anh (约卷相),
nhận  được bức thư này nhưng anh ta quên mất là phải gửi  nó đi trong
vòng 96 tiếng, và anh  đã bị mất việc, sau đó anh tìm lại bức  thư, lập
tức gửi đi 20 bản copy, ba ngày sau  anh được nhận chức vụ cao cấp trong
chính phủ,  sau này anh trở thành nhân vật số một  ở Anh.     
Năm
1987 một phụ nữ  Califorlia nhận được bức thư này, mặc dù  bà  đã
 quyết  định gõ lại và gửi đi nhưng sau đó bà đã không làm như thế, sau
đó bà gặp phải vô vàn những chuyện phức tạp, ví như phải trả rất nhiều
tiền vào việc sửa xe, và  bà đã in lại  bức thư và gửi đi, ngay sau
đó bà có được chiếc xe mới. 
Hãy nhớ bạn không cần  gửi tiền! và đừng
không thèm để ý gì tới bức thư này! Đây  là một bức thư tình yêu chuyền
tay,  trong bốn ngày bạn nhất định phải chuyển cho  20 người đấy nhé. 
Sau 15 ngày, bạn sẽ gặp vận may! Từ năm 1877 tới nay chưa bao  giờ sai.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

P/s: ta nhận được cái này từ  Đình nhi thân yêu, thấy hay nên gửi cho mọi người, đoạn chữ mờ ta cảm thấy không cần thiết nên để mờ, mọi người không đọc cũng không sao, quan trọng là cái đoạn thạch sùng ấy, cảm động quá ha :X:X

♫ Happy Birthday to Dạ Dạ! ♫

Happy Birthday!

Joyeux Anniversaire!

生日快樂!

생일 축하합니다!

Bánh sinh nhật nà!

Thiệp mừng nà!😀

Sư phụ quyết định nuôi béo Dạ Dạ để ôm để nựng cho sướng~

Càng tròn tròn mềm mềm mịn mịn như bánh bao thịt càng tốt! *cười man rợ đầy BT*

Ăn uống xong thì tới miu zịt a~

Tặng Dạ Dạ vài mỹ nhân để “ngắm”

(Nhớ ko đc động tay động chân đấy! Kẻo Sương Nhi nổi giận thì chít a~ Sp cũng chẳng giúp đc j đâu :P)

 

Cuối cùng cho sp ôm nựng cái nà!

[Túy giai nhân] – Chương 2 – Hoắc tướng phủ (phần 2)

Chương 2 : Hoắc tướng phủ (phần 2)

 

Nguồn:  http://tuynguyetlau.wordpress.com

 

 

Vừa ra cửa cả hai liền nghe thấy một tiếng kêu, “Tướng quân, tướng quân, không thấy tiểu thư đâu nữa.”Một lão già tướng mạo trung hậu thành thực mồ hôi mồ kê ròng ròng chạy vào.

Lão thấy Lãnh Băng Băng đứng cạnh Hoắc Thiên, bật thốt, “Cô ấy là tiểu thư?” Vũ Linh không phải nói không thấy tiểu thư đâu sao? Sao còn êm đẹp đứng cạnh tướng quân thế này!

Hoắc Thiên khẽ gật đầu, “Dương tổng quản, đưa tiểu thư đi nghỉ ngơi.”

Dương tổng quản mừng rỡ, nói rất cung kính, “Mời tiểu thư.” Tướng quân lần này giữ nàng trong phủ e là không đơn giản, có khi chẳng được bao lâu lão lại có nữ chủ nhân cũng nên, haha.

Lãnh Băng Băng không ý kiến gì, chân trần theo sau Dương tổng quản, nhìn ngắm trong phủ tướng quân hành lang uốn lượn, nước biếc cầu cong, vô cùng đẹp đẽ, dù bị tuyết lớn phủ dầy vẫn có thể nhìn ra khí thế bất phàm.

Dọc đường đi nô bộc nhiều như mây, ai nấy đều dùng ánh mắt hiếu kỳ quan sát Lãnh Băng Băng.

Tình cảnh như vậy với Băng Băng từ lâu đã chẳng có gì lạ, mắt không buồn chớp đi theo Dương tổng quản tới một tiểu viện xa hoa. “Tiểu thư, sau này người sẽ sống ở đây. Lão nô là tổng quản phủ tướng quân, có chuyện gì tiểu thư cứ nói một tiếng là được.”

“Dương thúc, Lăng Ba các chắc không phải chỗ cho khách ở đúng không?” Từ cách bố trí mà đoán, ắt phải là nơi dành cho nữ chủ nhân.

“Tiểu thư quả nhiên thông minh.” Thảo nào tướng quân lại thích.

Lãnh Băng Băng cười nói, “Dương thúc, gọi Băng Băng là được, đừng khách khí như vậy.” Dương tổng quản ở phủ tướng quân có địa vị nhất định, nhận được thiện cảm từ lão chẳng có gì xấu.

Dương thúc đương nhiên không biết Lãnh Băng Băng đang nghĩ những gì, thấy nàng bình dị dễ gần liền có cảm tình, “Tiểu thư có gì sai bảo xin cứ nói, lão nô nhất định tận lực.” Khách tới phủ tướng quân nườm nượp không ngừng, nhưng không có một ai hiền hoà thân thiết được như Băng Băng cô nương.

“Đã gọi ông một tiếng thúc thúc, ông còn khách sáo với ta làm gì.” Lãnh Băng Băng làm bộ giận, “Ông chê ta có phải không?”

Dương tổng quản vội thanh minh, “Không không không, lão nào có ý kia. Tiểu thư là chủ tử, lão chỉ là một nô tài.”

“Vừa gặp ta đã thấy ông rất thân thiết.” Lãnh Băng Băng tươi cười trong sáng vô hạn.”Từ nay về sau, ta gọi ông thúc thúc, ông gọi tên tên của ta, có được không?”

“Được được được” Dương tổng quản cả đời cô quả, một tiếng ‘ thúc thúc’ của Lãnh Băng Băng khiến lòng lão ấm áp hẳn lên, “Cô nghỉ ngơi trước đi, để lão đi chọn mấy a hoàn thông minh hầu hạ cô đã.”

“Không cần phiền phức vậy đâu, với ta một a hoàn là đủ.” Lãnh Băng Băng đỡ Dương tổng quản dậy.”Ta tự vào được rồi, Dương thúc cứ về trước đi.”

Chỉ cần một a hoàn, chủ tử tốt như vậy từ đâu ra chứ? “Lão nô xin cáo lui.”

Dương tổng quản rời đi rồi Lãnh Băng Băng mới tươi cười bước vào tiểu viện.

Mở cửa phòng ngủ vốn thuộc về nữ chủ nhân, nàng ngã xuống giường, nhìn không chuyển mắt những tấm màn che toàn sắc trắng, “Một ngày nào đó, ta sẽ đường đường chính chính ở đây, đường đường chính chính trở thành nữ chủ nhân của nơi này.”

Nằm trên giường, giữa chăn êm nệm ấm, Lãnh Băng Băng rất nhanh đi vào mộng đẹp.

Lúc nàng tỉnh lại, Vũ Linh đã đứng ở bên giường trừng mắt nhìn nàng, “Dậy ăn cơm! “

“Tốt!” Lãnh Băng Băng sờ sờ bụng, phát hiện bản thân thực sự rất đói.

Không cả rửa mặt chải đầu, Lãnh Băng Băng hai mắt nhập nhèm, tóc tai bù xù, chân trần theo Vũ Linh tới tiền sảnh.

Thấy dánh vẻ đó của Lãnh Băng Băng, cặp mày Hoắc Thiên nhíu lại dữ dội, “Cô làm sao lại. . .”

Lãnh Băng Băng vô tội chớp chớp mắt, “Giầy ở phòng tắm, không kịp đi lấy.” Không còn cách nào khác đành đi chân trần.

“Trâm nữa? Không phải đánh mất rồi chứ?”

Nàng xòe tay, cây trâm ngoan ngoãn nằm gọn trong ấy, “Trâm đây này.” Lúc tỉnh dậy, nàng phát hiện trâm rơi trên gối bèn thuận tay cầm lấy.

“Ai. . . .” Hoắc Thiên thở dài liên tục, đi tới bên Lãnh Băng Băng, thay nàng bới tóc thành một kiểu giản đơn rồi ghim trâm lên đó “Phải nhớ chải đầu chứ.”

“Ưm” Lãnh Băng Băng lên tiếng, cười hi hi cầm lên một miếng vịt quay, “Ta đói quá mà.”

“Đũa đây.” Hoắc Thiên đưa đũa cho nàng, rồi quay sang sai bảo hạ nhân đứng ngay bên cạnh, “Lấy giầy tất vừa chân tiểu thư tới đây.” Băng Băng đã một ngày không ăn gì, hắn thực sự không đành lòng bắt nàng về phòng tắm đi giầy.

Một lát sau, a hoàn mang giầy tất trở về.

Liếc nhìn Lãnh Băng Băng tay đầy những mỡ, Hoắc Thiên đành ngồi xuống cầm lấy chân Lãnh Băng Băng, đem cả giầy cả tất đi vào tề chỉnh.

Đi giầy cho nữ nhân, cả đời hắn lần đầu làm một việc như thế.”Chân của cô rất lạnh, coi chừng cảm.”

Lãnh Băng Băng vẫn ăn ngấu nghiến, đáy mắt lại tỏa ra thứ quang mang vô cùng khó hiểu, “Hoắc đại ca, cảm tạ ngươi.” Chọn lựa của nàng quả nhiên không sai.

Hoắc Thiên trở lại chỗ ngồi, lập tức có người bưng lên nước nóng. Hắn rửa tay, cầm lấy khăn trong tay a hoàn, kéo tay Lãnh Băng Băng cẩn thận lau cho kỳ khô mới thôi, “Băng Băng, ăn phải dùng đũa.”

Lãnh Băng Băng cầm đũa, “Ta đói, không kịp lấy đũa.” Ăn một miếng, nàng đột nhiên đăm đăm nhìn Hoắc Thiên, dùng thanh âm chỉ mình nàng nghe được mà thầm thì nho nhỏ “Hoắc Thiên, ngươi là lão công mà Lãnh Băng Băng ta chọn định rồi.”

………………..

 

Chỉ chớp mắt, Lãnh Băng Băng đã tới phủ tướng quân được năm ngày, có Dương tổng quản chiếu cố cô nàng sống ở đây thật sự như cá gặp nước.

Nếu nói có chỗ nào không hài lòng, nhất định không thoát khỏi liên can tới Vũ Linh.

Dùng xong bữa sáng, Lãnh Băng Băng bưng một chén trà, thản nhiên hỏi, “Cô rất bất mãn ta?” Oan gia ngõ hẹp, phủ tướng quân nhiều a hoàn như vậy, Dương tổng quản chọn tới chọn lui ai dè trúng ngay Vũ Linh hầu hạ nàng. Năm ngày này, nàng chịu đủ kiêu ngạo, đủ châm chọc khiêu khích từ cô ta.

“Hừ, đừng tưởng ở trong Lăng Ba các là đã thành tướng quân phu nhân đó nhé.” Lăng Ba các là chỗ cho tướng quân phu nhân ở, nhưng ở tại Lăng Ba các không nhất định là tướng quân phu nhân.

“Cô chỉ là a hoàn mà thôi.” Một a hoàn nho nhỏ, chuyện của nàng làm gì tới lượt cô ta quản.

Vũ Linh trừng mắt, “Hừ, cô chẳng qua là ăn mày!”

“Rốt cuộc cô ghen cái gì chứ? Ta với Hoắc Thiên thế nào can gì đến cô?” Qua năm ngày quan sát, nàng hoàn toàn xác định Vũ Linh chính đang ghen.

“Ta không phải a hoàn.” Vũ Linh không nhịn nổi, giận đến phát run, “Ta là con gái Binh bộ Thị lang, là thê thiếp thái hậu ban cho tướng quân!”

Lãnh Băng Băng thoáng giật mình, “Chẳng trách sao…” Thái hậu thật đúng là có lòng.

“Ta đường đường một thiên kim tiểu thư bị hắn đem thành a hoàn sai bảo. Cô một ăn xin, lại ngang nhiên được hắn coi như thượng khách, không công bằng!”

“Nguyên nhân chỉ có một, cô là thái hậu cố ép, ta là hắn tự nguyện mang về.” Xem ra,nàng hẳn phải tìm cơ hội nói chuyện với thái hậu. Hoắc Thiên là nam nhân nàng xem trúng, chớ có mà tống những oanh oanh yến yến quấy nhiễu hắn.

“Cô không xứng với hắn” Bằng vào thân phận của Hoắc Thiên, chỉ có thiên kim tiểu thư xuất thân danh môn mới có thể xứng đôi.

Lãnh Băng Băng không nhanh không chậm uống một ngụm trà, “Ta muốn hắn chắc rồi.” Ngữ khí bình thản mà kiên quyết.

Nàng đã muốn Hoắc Thiên thì dù có là Ngọc Hoàng đại đế cũng chẳng thể bắt nàng buông tay.

“Năm ngày rồi, hắn có liếc mắt đến cô sao?”Vũ Linh nhìn nàng rất xem thường, “Cả một danh phận cũng không có, còn không biết ngượng ăn nằm dầm dề không chịu đi. ” Vũ Linh hiển nhiên đã quên bản thân cũng là như thế.

Lãnh Băng Băng hoảng hốt chốc lát, thì thào, “Danh phận?”

“Đúng vậy, danh phận.”Vũ Linh ra sức nhấn mạnh hai chữu “danh phận”.

Trên mặt đột nhiên hiện lên một thoáng tươi cười, Lãnh Băng Băng buông chén trà, đứng dậy bước ra ngoài.

“Cô định đi đâu?”Vũ Linh vội hỏi.

“Đi lấy danh phận.”

 

……………

 

Hoắc Thiên xuất thân con nhà tướng, hơn mười tuổi bắt đầu cùng tiên hoàng chinh chiến sa trường, lập được kỳ công.

Lúc đương kim hoàng thượng kế vị, biên thùy không yên, Hắc Diệm quốc ở phương bắc lăm le rục rịch, thiên tử ngự giá thân chinh,Hoắc Thiên theo sát, bày mưu tính kế, quyết chiến sa trường.

Đánh bại được Hắc Diệm quốc, hắn thụ phong Trấn Bắc tướng quân, cùng Bình Nam vương Tần Mộ Phong được xưng tụng Thiên Diệp Song Tuyệt, uy chấn tứ phương.

Sau trận Hắc Diễm quốc, Hoắc Thiên nhiều chỗ bị thương, Tần Vật Ly thương hắn lao tâm khổ tứ , đặc biệt ân chuẩn hắn ở nhà tĩnh dưỡng, nếu không có chuyện quan trọng không cần vào triều.

Tuyết lớn qua đi lại gặp mưa dầm liên miên, dù không cần vào triều, Hoắc Thiên vẫn theo lệ cũ sáng sớm ăn xong điểm tâm lại ở thư phòng luyện chữ.

Ai nấy ở phủ tướng quân đều biết, sáng sớm là lúc tướng quân luyện chữ, rất ít có người quấy nhiễu.

Hôm nay, Dương tổng quản lại dám đi vào.

“Cái gì? Phu nhân của ta?” Hoắc Thiên ngẩng đầu nhìn Dương tổng quản, ngừng tay viết.

Dương tổng quản cung kính đáp, “Thưa đúng, Cửu Môn Đề Đốc vừa phái người báo lại, một nữ tử tự xưng là tướng quân phu nhân đập nát hầm rượu của Quy Vân lâu, thỉnh tướng quân định đoạt.” Kỳ quái, tướng quân chưa lấy vợ, lấy đâu ra tướng quân phu nhân.

Mặc cho mực nhỏ xuống trang giấy Tuyên Thành, Hoắc Thiên vội buông bút trong tay, “Chuẩn bị kiệu.” Đập nát hầm rượu lại tự xưng là tướng quân phu nhân, người như thế chỉ có Lãnh Băng Băng.

“Vâng.”

Lúc Hoắc Thiên vội vội vàng vàng chạy tới chỗ Đề đốc, không hề bất ngờ thấy Lãnh Băng Băng.

Nàng vẫn mặc bộ quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, ngồi giữa công đường, lão bản của Quy Vân lâu khóc lóc nghẹn ngào thảm hại hết sức đứng cạnh Lãnh Băng Băng.

Cửu Môn Đề Đốc đang ngồi trên công đường vừa thấy Hoắc Thiên vào cửa, vội chạy tới, kính sợ khom người vái chào “Tướng quân đại giá quang lâm, hạ quan không tiếp đón từ xa được.”

“Không cần đa lễ.”

Lão bản Quy Vân lâu không chịu chậm hơn người, nhanh chân chạy tới trước mặt Hoắc Thiên, cầm lấy tay áo hắn gào khóc, “Tướng quân, ngài phải làm chủ cho ta, hu hu hu. . . .”

Liếc nhìn Lãnh Băng Băng đang mơ mơ màng màng, Hoắc Thiên thở ra một hơi, “Lão bản, nàng đập của ông bao nhiêu?” Lần trước hai mươi vạn lượng thiếu chút nữa khiến hắn tán gia bại sản, lần này lại phải đền bao nhiêu?

Lão bản quẹt lệ, “Tròn một hầm.”

“Nói bậy!” Lãnh Băng Băng đứng dậy, nheo mắt đi tới bên Hoắc Thiên, tựa lên vai hắn, “Ta rõ ràng uống nửa vò, không phải đập mà là uống!”

Đôi môi Hoắc Thiên mím lại thành một đường “Đền bao nhiêu?”

Lão bản mếu máo, thần tình càng thêm ai oán, “Mười vạn lượng.”

Vừa dứt lời, Lãnh Băng Băng một chưởng hạ ngay vào ngực lão, “Xảo trá!”

“Phu nhân, cô không chỉ đập một hầm rượu còn hủy một tiểu viện, vừa tròn mười vạn lượng.” Lão bản nước mắt lưng tròng, sẵn sàng nhỏ xuống vài giọt lệ nam nhi.”Ta có gan lớn bằng trời cũng không dám lừa Hoắc tướng quân đâu.”

Môi Hoắc Thiên mím càng chặt, mặt như sương lạnh không nói một lời.

Ngược lại Lãnh Băng Băng phất tay, không nhịn được nói, “Được rồi được rồi, mười vạn lượng. Hoắc đại ca, đền.”

“Ta đền.” Hắn gần như nghiến răng nghiến lợi, âm trầm phun ra hai chữ, lại quay đầu nói với lão bản: “Lát nữa ta sẽ sai hạ nhân đưa tiền bồi thường tới.”

Lão bản cảm động đến rơi nước mắt: “Tiểu nhân tạ ơn tướng quân.”

Hoắc Thiên nắm lấy tay Lãnh Băng Băng, thô lỗ kéo nàng ra ngoài.

Ra khỏi nha môn, Hoắc Thiên đột nhiên nhìn chằm chằm Lãnh Băng Băng.”Ta hết tiền rồi.”

“Cái gì?” Lãnh Băng Băng ngẩn người, “Ngươi là tướng quân, không phải rất có tiền sao?” Mới ba mươi vạn lượng mà thôi, không đến mức khuynh gia bại sản chứ?

“Bổng lộc của ta cộng với hoàng thượng ban cho cũng chỉ có chừng ấy.” Dù có còn cũng không nhiều.

Đường đường một tướng quân, không nghèo đến nông nỗi ấy chứ! “Ngươi là Trấn Bắc tướng quân mà, hoàng thượng hẳn phải ban cho  sản nghiệp khác chứ?”

“Có chút ruộng đất, không nhiều lắm.” Còn tiếp tục như vậy, hắn nhất định tán gia bại sản.

Lãnh Băng Băng mặt mày rạng rỡ, “Vậy là tốt rồi, ta sẽ không chết đói, làm con sâu gạo sung sướng hưởng thụ được rồi. “

Hoắc Thiên cười khổ, “Nếu cô lại gây sự, hai chúng ta đều phải chết đói.”

Lãnh Băng Băng chớp mắt mấy cái, nhu thuận nghiêm túc nói, “Không đâu, vì con của chúng ta, ta không dám gây sự nữa.”

Hoắc Thiên trợn mắt líu lưỡi, “Con của chúng ta?” Nàng. . . . nàng rốt cuộc đang nói cái gì?

“Đúng vậy, ta gả cho ngươi rồi hai ta sẽ có con!” Dáng vẻ của nàng nghiêm túc đến không thể nghiêm túc hơn được.

“Ta có nói muốn lấy cô sao?” Hắn không nhớ có chuyện này.

“Ta thiếu ngươi ba mươi vạn lượng, cả đời đều không trả được, đành phải lấy thân gán nợ thôi.” Lãnh Băng Băng hạ mi mắt, che đi tia ranh mãnh đang rực lên.

Hoắc Thiên thiếu điều thổ huyết, “Chỉ vì thế mà phải gả cho ta?”

“Đúng vậy.” Đáp rất vô tội lại hồn nhiên.

Hắn rốt cuộc kiếm về  cái dạng quái thaigì thế này?

Hoắc Thiên hít sâu một hơi, “Nếu như cô muốn báo đáp ta, đừng gây chuyện là được.” Hắn đã hết tiền đền rồi.

Lãnh Băng Băng không chút lui bước, nhìn thẳng vào mắt hắn, “Ta muốn làm thê tử của ngươi.”

Không sai, đây mới là mục đích chân chính của nàng,cùng hắn quay về phủ tướng quân, lấy lòng người, đập hầm rượu, tất cả chỉ vì muốn làm thê tử của hắn.

“Không được!” Hoắc Thiên cơ hồ gào lên.

Nàng lui lại vài bước, nghiêm túc nhìn hắn, “Ta thiếu đẹp sao?”

“Không, cô rất đẹp.” Đây là lời nói thật.

[Túy giai nhân] – Chương 2 – Hoắc tướng phủ (phần 1)

Chương 2 : Hoắc tướng phủ (phần 1)

Nguồn: http://tuynguyetlau.wordpress.com

Hoắc Thiên năm nay vừa 26 nhưng quan hàm đã nhất phẩm, rất được hoàng thượng trọng dụng, tiền đồ vô lượng. Năng lực trác việt, bề ngoài xuất sắc, tính cách ôn nhu, nam nhân như vậy đương nhiên đã sớm lọt mắt xanh bao nhiêu danh môn thiên kim, tiểu gia bích ngọc, đến tể tướng thiên kim cũng có tình ý với hắn. Chỉ tiếc Hoắc tướng quân không gần nữ sắc, đối với các nàng lúc nào cũng như xa ngàn dặm làm tan nát bao nhiêu con tim thiếu nữ.

Chuyện tới thanh lâu đôi khi cũng có nhưng chẳng qua chỉ là uống rượu nghe hát, lâu dần sinh lời đồn đãi Hoắc Thiên thích nam sắc, qua lại chẳng tầm thường với Bình Nam vương Tần Mộ Phong. Lại có kẻ nói, hắn cùng đương kim thiên tử Tần Vật Ly quan hệ mờ ám…

Lời đồn cũng chỉ là lời đồn không chứng thực được, nhưng chuyện hắn không gần nữ sắc quả là có thực. Ngoại trừ tiểu thiếp của Bình Nam vương hắn cũng chưa từng đưa ai khác về phủ, giờ thấy hắn cõng theo một nữ nhân, phủ tướng quân nhất thời như muốn nổ tung.

Mà Lãnh Băng Băng lại hoàn toàn chẳng biết bản thân đã trở thành đối tượng cho thiên hạ đoán già đoán non, yên tâm thoải mái dán mình trên lưng Hoắc Thiên.

Cõng nàng tới phòng tắm, Hoắc Thiên mới cẩn thận buông nàng xuống, “Lạnh cóng một đêm, tắm nước nóng trước đã.”

“Được.” Nàng đúng là cần phải ngâm nước nóng.

Trong phòng tắm hoa lệ vân nước sóng sánh, không khí ẩm ướt mà ấm áp tràn ngập một thứ hương hoa nhàn nhạt tạo cảm giác thật nhẹ nhàng khoan khoái.

Lãnh Băng Băng cười cười bắt đầu đưa tay cởi bỏ áo ngoài, đúng lúc này một thiếu nữ chừng 16, 17 tuổi bước ra từ sau bình phong phỉ thúy, trên tay cầm theo đủ cả tất chân cùng y phục sạch sẽ.”Nữ tỳ Vũ Linh, phụng lệnh tướng quân tới hầu hạ tiểu thư.”

Vũ Linh dùng khăn lau sạch bọt nước trên người nàng.

“Mặc đồ cũ của ta đi.” Nàng không thích bộ đồ kia, vô cùng không thích.

“Tiểu thư, y phục của cô nát hết rồi.” Bị rách đến vậy còn mặc thế nào?

Lãnh Băng Băng với lấy quần áo trên bình phong ướm lên người, “Cái này người ta gọi là mốt không-chủ-đạo (1), có biết không hả?”

Vũ Linh giật ngay lấy, lạnh lùng nói, “Tiểu thư, cô là khách của tướng quân, đừng làm ngài mất mặt.”  Nói đoạn vứt ngay đồ của Lãnh Băng Băng xuống, vội vàng lấy khăn lau tay, cứ như là dính phải thứ bẩn thỉu gì vậy.

Lãnh Băng Băng nheo mắt, “Y phục của ta bẩn lắm sao?”

Vũ Linh không chút khách khí, vẫn tiếp tục lau tay, “Chẳng khác gì ăn mày!”Không biết cái thứ kia có dính gì dơ dáy không, lau sạch hay nhất.

Nàng cúi người nhặt đồ lên, hỏi, “Vũ Linh, có phải cô rất khinh thường ta?”

“Phải” . Cứ tưởng kẻ được tướng quân ưu ái hẳn là đại gia khuê tú thiên kim tiểu thư gì đó, ai biết lại là đứa ăn xin mặt mũi xấu xí . Nữ nhân như vậy còn lâu mới xứng làm nữ chủ nhân của phủ tướng quân .

“Chỉ vì quần áo của ta?” Lãnh Băng Băng bỗng có chút buồn cười.

Vũ Linh khinh miệt nhìn nàng, châm biếm không chút lưu tình, “Cô chẳng qua là một ả đầu đường xó chợ, đừng có mơ bay cao thành phượng hoàng.”

Lãnh Băng Băng chậm rãi mặc đồ vào, cười lạnh, “Là cô nằm mơ đó chứ nhỉ?” Lãnh Băng Băng nàng vốn đã phượng hoàng, thèm khát gì mấy chữ tướng quân phu nhân?

Tâm tư của Vũ Linh bị Lãnh Băng Băng một lời bóc trần, thẹn quá hóa giận, “Ta nằm mơ thì đã làm sao? Cô chỉ là kẻ ăn xin, bì với ta thế nào được?”

Khóe miệng Lãnh Băng Băng khẽ cong lên, cười đến bí hiểm, “Chỉ cần hắn không chê ta là được.” Người khác nghĩ sao, nàng chưa từng màng.

Vũ Linh hừ lạnh một tiếng, chán ghét cầm lấy bộ đồ rách rưới tùy tiện khoác lên người nàng, chỉ chỉ vào bàn chỉnh trang bên cạnh, ” Tiểu thư, mời ngồi, ta thay cô chải đầu.”

“Để ta tự làm.” Lãnh Băng Băng ngồi xuống ghế, bắt đầu chải tóc.

Chờ đến lúc chải xong, tóc tai Lãnh Băng Băng vẫn còn xù y như cũ, “Được rồi!”

“Vậy mà được? ’’ Vũ Linh ngẩn ngơ.

“Đúng vậy.” Nàng xưa nay vẫn thế.

“Ngồi xuống!”Vũ Linh đè nghiến Lãnh Băng Băng xuống ghế, thô lỗ kéo tóc nàng, ” Phải bới lên! “

“Ta không muốn.” Quần áo nàng đang mặc là đồ hiện đại, giờ lại bới tóc lên thì còn ra cái kiểu gì?

Động tác của Vũ Linh càng thêm thô bạo, “Tiểu thư, cô thế này ta làm sao dám đưa tới gặp tướng quân?”

“Đau quá. . . . Ta không muốn!”Lãnh Băng Băng đẩy Vũ Linh ra, chân trần chạy ra ngoài.

Vũ Linh cười khẩy, cầm lược đuổi theo, “Tiểu thư, tiểu thư. . . Đừng chạy!”

“Không được chải đầu ta.”Chân ngập trong tuyết đọng, Lãnh Băng Băng như không biết lạnh, chạy đi thật nhanh.

Vũ Linh cũng không chịu thua, bám rát sau lưng.

Vũ Linh đuổi, Lãnh Băng Băng chạy.

Ẩn ẩn nấp nấp, trốn trốn tránh tránh, Lãnh Băng Băng đùa đến quên hết sự đời.

Giữa lúc nàng lén lén lút lút núp sau giả sơn, một bàn tay thật lớn vươn ra, nhẹ nhàng như diều hâu cắp gà con xách nàng lên trước mặt , “Lại gây sự gì nữa đây? ’’

Lãnh Băng Băng đứng thẳng người, nói rất kiên quyết, “Ta không bới tóc!”

Nhìn bộ dáng tóc tai rối bời của Lãnh Băng Băng, Hoắc Thiên nhíu mày, “Không được, phải bới chứ.” Đã vào phủ tướng quân thì không thể xuê xoa như trước được.

“Ngươi dựa vào đâu quản ta?” Đến cha mẹ nàng cũng không quản nổi nữa là.

Hoắc Thiên không thèm đáp, chỉ vươn tay tóm lấy vạt áo nàng.

Nhỏ nhắn xinh xắn như nàng giờ giống như con thú non tội nghiệp, bị Hoắc Thiên nhốt gọn trong tay.

“Này, Hoắc Thiên, ngươi làm gì? Buông ta ra!”

“Băng Băng, ta biết cô không quen, nhưng phải tập dần đi mới được.” Nàng hẳn không định làm ăn xin cả đời đó chứ? Đã như vậy, bới tóc là chuyện nhất định phải học.

“Ta không muốn… không muốn!” Kiểu tóc này nàng để bao nhiêu năm nay chưa ai dám nói một câu,ăn mặc như vậy đã thành nếp rồi.

Hoắc Thiên buông Lãnh Băng Băng, bất đắc dĩ nói.”Băng Băng, cô đã không còn là ăn mày, không thể giống như trước nữa.”

Thần sắc Lãnh Băng Băng đột nhiên cứng lại, “Ngươi đang coi thường ta?” Bao lần bị coi thường nàng cũng chẳng buồn để vào mắt, vậy mà riêng với Hoắc Thiên lại khiến tim nàng buốt giá như băng.

Hoắc Thiên lắc đầu, “Không có, ta chỉ là muốn cô được sống như mọi người.” Hắn chưa từng thấy ghét bỏ nàng.

Một bàn tay nhỏ nhắn dán lên trán Hoắc Thiên, “Ngươi không sốt đó chứ?” Lãnh Băng Băng như cười như không, “Hoắc đại ca, ngươi định nuôi ta dài hạn sao?”

Hoắc Thiên nắm lại tay nàng, “Nếu cô không chê thì ở lại nhé? “

“Vì sao muốn giữ ta?” Lãnh Băng Băng nghiêm túc hỏi.

“Cô đã cứu ta, ta muốn giúp cô.” Thực sự chỉ vì nàng đã cứu hắn sao? Ngay chính hắn, cũng không hiểu rõ.

Lãnh Băng Băng cười hi hi, “Được rồi, ta lưu lại!”

Bất tri bất giác, hai người đã đi vào Ninh Tâm viện.

Bước vào trong viện, Lãnh Băng Băng không nhịn được nhìn quanh.

“Cô nhìn gì thế?” Lẽ nào nàng đã nhận ra điều gì?

Lời đáp của Lãnh Băng Băng chẳng hề dính gì đến câu hỏi, “Trận hay đấy.”

“Làm sao cô biết?” Hắn tự nhận đã bố trí trận này rất tinh diệu, rất ít người có thể nhìn ra.

Lãnh Băng Băng tự chỉ vào mắt, “Đây là cái gì?”

“Con mắt.”

“Mắt ta chưa mù, đương nhiên nhìn ra.” Lúc hắn cõng nàng về, nàng liếc sơ đã biết Ninh Tâm viện này có cơ quan trận pháp.

Hoắc Thiên thoắt cười rộ lên, “Cô là người thứ ba nhìn ra trong viện bày trận.”

Chẳng biết vì sao, Lãnh Băng Băng nghĩ trong tiếng cười của hắn như mang theo chút bi thương.

“Người thứ nhất là ai?” Lãnh Băng Băng hiếu kỳ.

“Huynh đệ tốt Tần Mộ Phong của ta.”

“Người thứ hai ?” Đại danh của Bình Nam vương nàng đã nghe qua, còn người thứ hai là ai, phải chăng khổ sở trong lòng hắn có liên quan đến người thứ hai?

“Băng Băng, cô không phải ăn mày.” Hoắc Thiên cố ý chuyển chủ đề.

Có thể nhìn ra trong viện bày trận, nhất định không phải hạng tầm thường.

Hắn đã không muốn nói, nàng cũng không cố tình hỏi làm gì, “Ta đương nhiên không phải ăn mày.”

“Thế là gặp khó khăn?” Nếu vậy hắn có thể giúp đỡ.

“Không có.” Mặc bộ đồ này thuần túy là vì chạy theo mốt.

“Vậy sao lại mặc thành như vậy?” Hoắc Thiên hoàn toàn không tin lời nàng.

Lãnh Băng Băng nắm lên một nắm tuyết, nghịch ngợm vẩy vẩy, “Dì cả và dì Tư của ta không phải người thời đại này,lúc rảnh rỗi thích phát minh chế tạo mấy thứ hiện đại, bộ đồ này của ta là sản phẩm từ dì cả. Bà ấy nói đây gọi là mốt không chủ đạo. Ta vừa nhìn bộ y phục này liền thích, mặc đã rất nhiều năm.”

Mặc năm năm, cũng bị cho là ăn mày năm năm.

Hoắc Thiên không quá rõ nàng đang nói những gì, nhưng cũng hơi hiểu một vài phần, “Trời lạnh như vậy ăn mặc rách rưới chỉ vì thích?” Hắn thực sự rất hoài nghi.

“Đúng thế.” Nàng xua xua tay, “Không nói nữa, nói ngươi cũng không hiểu.”  Nói chuyện mốt với người cổ đại chính là lãng phí nước bọt.

Vô tình liếc thấy một đôi chân trần của nàng, Hoắc Thiên không nhịn được nhíu mày, “Băng Băng, vì sao không đi giầy?” Hắn nhớ rõ đã dặn người hầu chuẩn bị giầy tất.

“Đợi lát nữa mang.” Lãnh Băng Băng cúi đầu nhìn ngón chân đông lạnh đến đỏ au, “Sao lại mang ta đến Ninh Tâm viện?” Ninh Tâm viện nơi nơi đều có cơ quan, nếu nàng đoán không sai hẳn là nơi Hoắc Thiên làm việc nghỉ ngơi, người thường không thể tùy tiện đi vào.

Hắn đưa nàng tới, có phải nghĩa rằng trong lòng hắn nàng là người đặc biệt?

Hoắc Thiên trầm mặc hồi lâu, “Ta cũng không biết.” Cả chính hắn cũng không biết vì sao lại làm ra việc thất thường như vậy.

“Không biết thì thôi vậy.” Lãnh Băng Băng ngẩng đầu lên mới phát hiện bọn họ đã tới trước cửa phòng tắm, “Sao lại quay về đây? Vũ Linh đâu?”

“Chắc là đuổi theo cô lạc mất rồi, vào đi .” Hắn kéo Lãnh Băng Băng vào phòng tắm.

Không kịp hỏi làm gì, Lãnh Băng Băng đã bị ấn xuống ghế, Hoắc Thiên cầm lấy lược, nhẹ nhàng chải vuốt mái tóc tán loạn của cô.”Con gái thì nhất định phải bới tóc.”

Nàng luôn rất ghét người khác đụng đến tóc mình, lúc Hoắc Thiên giúp nàng chải đầu, nàng lại không hề thấy chán ghét, thậm chí còn mang theo một nỗi chờ mong của thiếu nữ hoài xuân.

“Ta không biết làm.” Đầu bù tóc rối năm năm, nàng đã sớm quên phải chải ra làm sao rồi.

“Ta dạy cho cô.”

“Ngươi biết chải? Tốt nhất đừng nói ngươi từng giúp nữ nhân chải đầu đấy….” Nghĩ đến hắn từng thay nữ nhân khác chải đầu, Lãnh Băng Băng bất giác giận dữ rất vô duyên cớ.

“Lúc tiên hoàng giúp thái hậu chải đầu, ta thường đứng xem bên cạnh.” Hắn từ nhỏ đã mất cha mất mẹ, đều một tay thái hậu nuôi lớn chừng này.

“Được rồi, ta học.” Vừa nói dứt, Lãnh Băng Băng đã lập tức muốn tự tát mình một phát.

Để tóc thế này năm năm,giờ lại tự nhiên muốn học chải bới? Đúng là ngớ ngẩn!

Hoắc Thiên bới tóc xong cho nàng mới phát hiện thiếu mất cây trâm “Băng Băng, cô có trâm không?”

“Ngươi nói xem?” Nàng chưa bao giờ dùng.

Hoắc Thiên hơi do dự, từ trên người lấy ra một cây trâm  bạc cài lên búi tóc nàng, “Cho cô mượn vậy.”

Lãnh Băng Băng từ gương nhìn được ánh bạc lấp lánh, hiếu kỳ hỏi, ” Của ai thế?”

“Di vật của mẹ ta.” Di vật duy nhất của mẹ, hắn vẫn luôn cất kỹ bên người.

Thay Lãnh Băng Băng bới tóc xong đâu đấy, hai người bèn cùng bước ra khỏi phòng tắm.

 

___________________

 

Chú thích :

(1)        Mốt không- chủ- đạo : tức non-mainstream, theo định nghĩa là những thứ không theo dòng, không thuộc về những thứ tất cả mọi người khác đang làm, độc đáo và khác biệt. Đặc trưng bằng những thứ hoàn toàn mang dấu ấn cá nhân, có thể không phổ biến nhưng rất ấn tượng và tuyệt vời.

Note : Phòng tắm của nhà giàu, quyền thế thời xưa có thể nói là rất đầy đủ, trừ những thứ như bồn tắm, bể tắm, đá cọ, cỏ hương,hoa và tinh dầu… cần cho việc tắm rửa, còn có đủ cả bàn trang điểm, chải đầu, thậm chí có khi thêm cả giường để cho (nam) chủ nhân *khụ khụ* cùng thê thiếp vui thú ngay tại đó.

[Túy giai nhân] – Chương 1 – Gặp gỡ (p3)

Chương 1 : Gặp gỡ (phần 3)

Nguồn: http://tuynguyetlau.wordpress.com

Lần theo vết chân Đoạn Đóa Đóa và Hoắc Thiên để lại, Lãnh Băng Băng đuổi tới một căn nhà nát nơi ngoại ô.

Tiếng gió thét gào dường như mang theo vài phần quỷ dị.

Lãnh Băng Băng đứng trước cửa, lòng thoáng chút chần chừ.

Liệu có mai phục hay không? Nàng rốt cuộc nên vào hay không?

Giữa lúc đang do dự, bên trong bỗng vọng ra thanh âm của Đoạn Đóa Đóa , “Đại tỷ, có phải tỷ không vậy?”

“Nói vớ vẩn, đương nhiên là ta.” Đưa tay đẩy cửa, Lãnh Băng Băng chậm rãi bước vào.

Đoạn Đóa Đóa đứng lên từ giữa đống cỏ, giọng oán giận, “Đại tỷ, tỷ chút nữa hại chết muội rồi.”

Khẽ liếc gã Hoắc Thiên còn đương hôn mê bất tỉnh, Lãnh Băng Băng cúi xuống nhặt một cành củi khô, “Ngươi làm thế nào ‘xử’ được hắn vậy?” Bằng vào võ công của Đoạn Đóa Đóa , dù có mười người hợp lại cũng không đáng làm đối thủ của Hoắc Thiên.

Đóa Đóa hạ khăn che mặt, để lộ dung nhan phong hoa tuyệt đại .”Hắn uống say mèm, muội chưa kịp làm gì đã thấy hắn lăn ra ngủ rồi.”

Lãnh Băng Băng ngừng tay nhặt củi, không nhịn được kêu lên, “Cái gì?” Uống say? Không phải ngất xỉu?

Đoạn Đóa Đóa nghiêm túc gật đầu, “Hắn đuổi tới bên ngoài là ngủ luôn, muội phải đưa hắn vào đấy.”

Lãnh Băng Băng ném thanh củi trên tay xuống, “Cũng đúng, hắn đã uống rất nhiều, lại thêm nửa vò Giai Nhân Túy, say là phải.”

“Ta thật khâm phục hắn, say muốn chết còn có thể duy trì tỉnh táo lâu như vậy.”

“Uống nhiều rượu như vậy, chắc hắn phải ngủ mấy ngày mấy đêm.”

Đoạn Đóa Đóa đốt một ít cỏ khô, “Tỷ, tỷ không lạnh sao?”

Lãnh Băng Băng hơ chân trên ngọn lửa, “Ta vừa uống bảy vò rượu, ngoài chân ra, căn bản không thấy lạnh.”

Đóa Đóa kinh ngạc, “Bảy vò? Muội nhớ hàn độc trong người tỷ đã sớm trừ hết, còn có thể uống nhiều như vậy?”

“Ngươi nghĩ ta thích lắm sao? Ta tối nay đi vệ sinh ba mươi mấy lần, vừa rồi trên đường cũng mất 5 lần.” Nếu không vì trừ hàn độc trong người, đời nào nàng phải cả ngày bộ dạng chẳng khác gì tửu quỷ ?

“Đại cô nương.” Cửa mở ra, Khúc Vô Tình đã đứng ở đó, tay áo dập dờn bay theo làn gió lạnh, “Đóa Đóa, đi.”

“Cút!” Lãnh Băng Băng châm thêm củi vào đống lửa.

Đóa Đóa cắn cắn môi, “Đại tỷ, tỷ cản muội, muội mới không đi cùng Vô Tình.”

“Tìm cơ hội dẫn hắn về Vô Tranh sơn trang.”

“Ưm…” Gương mặt tuyệt mĩ của Đóa Đóa thoáng ửng hồng, chân đã bước ra cửa.

“Đại cô nương, cáo từ.”

Lãnh Băng Băng phất tay, “Đi đi, mang Đóa Đóa xinh đẹp nhất nhà chúng ta đi đi.”

Lãnh Băng Băng bỗng có chút chán chường, chờ Khúc Vô Tình cùng Đoạn Đóa Đóa rời đi mới với tay lấy ít cỏ đắp lên người .

Vừa nằm xuống, chợt nghe tiếng Hoắc Thiên nói mơ, “Lạnh. . . . Đừng. . .”

Nàng nhắm mắt, không buồn để ý, “Thật phiền phức.”

“Mẹ. . . . . Đừng bỏ con. . . Lạnh. . .”

“Ta đâu phải mẹ ngươi, ta là Băng Băng. ” nàng vẫn xoay lưng về phía hắn, khẽ lẩm bẩm, “Thật sự lạnh như vậy sao?” Tuyết bay mù trời, quả thực là lạnh.

“Lạnh. . . .”

Tên của nàng là “lạnh như băng”, nhưng lại không phải sắt đá.

Đến lần thứ mười Hoắc Thiên kêu lạnh , Lãnh Băng Băng đành hít sâu một hơi, bò đến cạnh hắn, vòng tay ôm lấy, “Gần lửa chút nữa ngươi sẽ bị thiêu đấy, chỗ hoang vu hẻo lánh tìm đâu ra chăn bông. Ngươi chịu khó chút vậy.” Trừ thân thể mình ra nàng thực không tìm nổi thứ gì có thể sưởi ấm.

Dựa vào ngực Hoắc Thiên, hơi thở Lãnh Băng Băng dần dần ổn định.

Củi lửa cháy hết, trong nhà lạnh hơn rất nhiều, hai thân người càng thêm gần kề, hơi ấm giúp Lãnh Băng Băng ngủ rất ngon. Khi nàng tỉnh giấc, đã thấy ánh sáng chiếu đến lóa mắt.

Trời đã sáng.

Nàng đẩy nam nhân trên người ra, vươn vai ngồi dậy.

Đưa tay dụi mắt, nam nhân bên cạnh cũng ngồi dậy, ngẩn ra nhìn nàng, “Cô sao lại ở đây?”

“Đêm qua ngươi bị người truy sát, không hiểu sao lại ngủ quên, cô nương ta lấy hết sức của chín trâu hai hổ mới né được bọn họ mà kéo ngươi tới đây.” Lãnh Băng Băng nói dối rất  lưu loát.

Chợt nhớ ra điều gì, Hoắc Thiên kích động nắm lấy tay Lãnh Băng Băng, “Cô không sao chứ?”

Lãnh Băng Băng bị hắn làm cho ngẩn ngơ, “Ta không sao?” Ai dám ra tay với nàng chứ?

“Cô không việc gì là tốt rồi.” Hắn thở dài một hơi mới chịu buông tay nàng ra.

Lãnh Băng Băng vô cùng kinh ngạc, “Ngươi. . .” Điều đầu tiên hắn nghĩ tới khi tỉnh lại là an nguy của nàng ư? Hắn, rốt cuộc là nam nhân thế nào đây?

Cơn đau ghê gớm khiến Hoắc Thiên không nhịn nổi phải lắc lắc đầu, “Ta đau đầu quá.”

“Ngươi uống nhiều rượu như vậy, tất nhiên đau.” Lãnh Băng Băng lấy ra một viên thuốc đưa cho hắn, ” Ăn đi.”

Hoắc Thiên bỏ thuốc vào miệng, hỏi, “Cái gì vậy?”

“Ăn xong mới hỏi? Ngươi làm sao lên nổi tướng quân vậy?”

“Ta. . .” Hoắc Thiên nhất thời nghẹn lời.

Đúng vậy, hắn không nên dễ dàng tin nàng như thế. Chỉ là chẳng biết vì sao, hắn lại vô duyên vô cớ tin tưởng nàng.

“Thuốc giải rượu đấy, ta thích uống rượu, cái gì không có, chỉ thứ này là nhiều.”

Hắn xoa xoa huyệt Thái Dương, “Về phủ tướng quân đi.”

“Ngươi muốn ta về cùng?” Đêm qua mang nàng theo vì tiết trời giá rét mà nàng không nhà để về. Hôm nay vì sao muốn giữ nàng?

“Cô cứu ta một mạng, ta làm sao nhìn cô chết rét đầu đường xó chợ được?”

Lãnh Băng Băng nhìn hắn vẻ không sao hiểu nổi, “Ngươi sao lại tin ta như thế? Chẳng lẽ không nghi ta là thích khách? Tiếp cận ngươi có mục đích bất chính thì sao?” Hắn lẽ nào lại dễ lừa đến thế??

Hoắc Thiên lộ vẻ tươi cười, “Chỉ bằng mấy lời này, ta tin cô.”

Lãnh Băng Băng chợt nhận ra, “Ta hiểu rồi, ngươi định tương kế tựu kế.” Nàng thở dài một hơi, “Có điều thật đáng tiếc, ta tịnh không có mục đích bất chính, cũng không có người sai phái sau lưng.” Hắn nhìn có vẻ hòa nhã vô hại, kì thực tâm tư tinh tế, túc trí đa mưu.

“Đi thôi.” Hắn bước ra cửa.

“Ta không đi.” Lãnh Băng Băng chậm rãi ngồi xuống.”Ta đã nói không có mục đích gì, ngươi đâu cần hao tâm tổn trí vì ta.”

“Ta trước giờ ân oán phân minh, cô cứu mạng ta, ta cần phải báo đáp.” Dù Băng Băng có tâm địa bất chính, nàng cứu hắn một mạng là thực, huống hồ bằng vào những lời của nàng, hắn tin tưởng nàng.

“Ngươi giúp ta bồi thường hai mươi vạn lượng, tính sao đây?” Trừ phi là nhớ lầm, nàng ắt hẳn là thiếu hắn hai mươi vạn lượng.

“Khỏi nói nhiều, đi thôi.” Không buồn tranh luận, Hoắc Thiên nắm tay Lãnh Băng Băng, kéo ra ngoài.

“Này này, đừng có kéo, để ta tự đi được rồi.” Lãnh Băng Băng nắm chặt cây cột.

Hoắc Thiên quay lại, thản nhiên nói, “Tuyết lớn rơi đến bao giờ, cô cả giầy cũng không có, muốn cóng chết sao? Đi! ” Thấy chết không cứu vốn không phải tác phong của Hoắc Thiên, huống chi nữ nhân này đã cứu hắn.

Đáy mắt nàng hiện lên chút gì rất khó đoán, những ngón tay đang bám chặt vào cột cũng từ từ lỏng ra.

Lãnh Băng Băng chăm chú nhìn Hoắc Thiên, lặng im không nói một lời.

Không biết qua bao lâu, nàng mới chậm rãi cất lên từng chữ một, “Ta – đi – cùng – ngươi.”

Ra khỏi cửa, từng trận gió lạnh thổi qua, Lãnh Băng Băng nhịn không nổi phải run lên.

Nhận ra nàng đang run, Hoắc Thiên bật thốt, “Cô không đi giầy, nếu không ngại để ta cõng cô!”

“Tốt !.” Lãnh  Băng Băng cười tươi như hoa, nhảy lên lưng hắn.

(Hết chương 1)

……………………………………….

Chú thích :

phong hoa tuyệt đại : xinh đẹp không gì sánh được

Sính lễ dành cho các tiểu thư của MNST *hỏi cưới Lãnh Như Sương*

Các vị cô nương của MNST kính mến!

Ngày cưới chúng ta tùy các tỷ tỷ định đoạn. Bất quá sau lễ thành hôn của nhị tỷ đi

Nhưng mà sính lễ thì chắc không chờ được đến lúc đó đâu a

Tại hạ xin mạn phép được đưa của hồi môn để rước Sương nhi làm thê tử  của ta

Đọc tiếp